NGÂN MÃI TƠ LÒNG

Người ta nói
Mưa qua đi là thấy ánh mặt trời
Hà cớ chi mình chia đôi hẹn ước
Em chơi vơi giữa hai chiều gió ngược
Sợi tơ lòng chẳng buộc nổi tình nhau

Có khi nào anh cũng xót cũng đau
Thầm tiếc nuối khi chẳng còn nhau nữa
Nhìn lá rơi, ngắm vầng trăng khuyết nửa
Cũng xót xa như ai cứa tìm mình

Cánh hoa rơi còn chẳng nỡ vô tình
Anh hờ hững hơn người dưng xa lạ
Em khờ dại nên trái tim hóa đá
Đau nhiều rồi đau thêm nữa được không. !?

Mưa qua đi… sao chẳng thấy cầu vồng..
Duyên đã cạn… sao tơ lòng ngân mãi…!??

– Gia Bảo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *