Đừng yêu em người phụ nữ đã từng
Duyên đổ vỡ ôm niềm riêng mặc cảm
Muốn lần nữa mở lòng nhưng chẳng dám
Sợ chân tình đổi lấy những dối gian
Em – đóa hoa, bị giông bão dập tàn
Người phụ nữ một lần đò dang dở
Không nguyên vẹn và tươi ngời rực rỡ
Lãng mạn khát khao đánh mất tự lâu rồi
Chẳng nhiệt cuồng như cô gái đôi mươi
Chỉ tất bật giữa dòng đời hối hả
Nụ cười gượng che trái tim băng giá
Nặng trĩu lo âu cuộc sống mệt nhoài
Anh sẵn sàng trao em một bờ vai
Nhưng liệu đủ bao dung
quên lỡ lầm trong quá khứ
Mạnh mẽ đến đâu em vẫn là phụ nữ
Sợ ghen hờn , sợ lời lẽ đắng cay
Thà để em quen đơn độc tháng ngày
Đừng thêu dệt những mộng mơ hư ảo
Rồi đổ lỗi bởi do vì con tạo
Mãi xoay vần tình lắm nỗi chông chênh
Nếu chẳng muốn cùng em vượt thác qua ghềnh
Xin anh đấy đừng trao niềm hy vọng
Vết thương xưa trong em vừa dịu lắng
Anh đừng giày vò khuấy động lại thêm đau .