
Tình yêu ấy chẳng đơm hoa kết trái
Thấu vậy mà em cứ mãi vương mang
Biết không anh khi duyên phận lỡ làng
Con tim nhỏ hóa muôn ngàn bọt sóng.
Trang nhật kí ôm giấc mơ vô vọng
Nét chữ nhòe khắc hoạ bóng thiên di
Tháng năm trôi thương nhớ kết thành trì
Mà không thể níu người đi vạn dặm.
Vầng trăng khuyết chênh vênh sườn núi thẳm
Hoa vẫn thơm… cảnh đối ẩm đâu còn
Tiếng nguyệt cầm trong đêm vắng nỉ non
Tình dang dở sao héo mòn nhân thế
Dẫu phiêu dạt đến chân trời góc bể
Hoá tàn tro cũng không thể quên người
Phút vai kề ngắm khoảnh khắc chiều rơi
Là hạnh phúc một đời em khắc cốt.
– Nguyên Phượng –


” Đôi mắt em ” màu xanh hy vọng .. Anh luôn hy vọng ở trong em lời yêu thương ngọt ngào đầy cay đắng ,,,,,,,,,, Ước sao Trái Đất ngừng quay, Anh có thể được ngắm em , đợi em , được yêu thương, ……… Hy vọng và hu vọng .. mãi mãi em yêu ơi ,, Mr Biển Đông