
Nhớ anh lắm em nhớ anh người ạ
Nhưng chúng mình dường như đã chia tay
Người bây giờ ở phương đó có hay
Đêm quạnh quẽ nơi này nghe thổn thức
Đâu có dễ..quên người từng thương nhất
Nụ cười hiền cả ánh mắt xa xôi
Lại về tìm làm buốt trái tim côi
Anh nói thử làm sao vơi nhung nhớ
Chắc có lẽ từ kiếp nào vương nợ
Nên vô tình ta ghé trọ đời nhau
Để khi xa hằn lại vạn nỗi sầu
Bấy lần nhớ là bao cơn sóng dậy
Muốn nhắn hỏi “anh làm gì nơi ấy”
Muốn nghe rằng “anh thấy rất nhớ em”
Nhưng dường như chỉ trăng ghé qua thềm
Cứ như thế gọi tên người lặng lẽ
Chẳng còn nữa đắng cay cùng san sẻ
Những vui buồn đã từng kể nhau nghe
Giờ mình em trên lối cũ đi về
Vẫn đường ấy sao bỗng dài đến lạ
Em cứ ngỡ …trong nhau là tất cả
Đến sau cùng rồi cũng hóa xa xôi !
Ngọc Phương

