
Rồi tất cả sẽ trở thành quá khứ
Khi một người đã quay mặt bước đi
Đừng buồn đau dẫu có lúc phân li
Đời tan hợp nắng mưa rồi sớm tối.
Hãy nhủ thầm vui lên đừng giận dỗi
Thời gian qua tựa gió thoảng mây trôi
Ánh mắt nào xao xuyến đã một thời
Lời dịu ngọt ấm nồng từng đêm muộn.
Chẳng vì đâu chắc vô tình gió cuốn
Hay tại mưa tuôn sạch đến nhạt nhòa
Làm Ngôi Nhà Hạnh Phúc bỗng bay xa
Và tan biến vào vùng trời giông bão.
Thế thì thôi hãy mặc cho con tạo
Cứ xoay vần và đưa đẩy đến đâu
Mặc ngày mai sóng gió có ra sao
Hãy giữ vững niềm tin vào cuộc sống.
– Lê Thủy Trúc –

