
Người có biết từ khi vừa chạm mặt
Trái tim ta bị đánh cắp mất rồi
Còn lại đây chỉ nửa mảnh hồn côi
Làm gì để cho vơi đi nhung nhớ
Ta tự hỏi ..mình có không duyên nợ ?
Hay vô tình gặp gỡ để yêu đương
Gieo vào nhau muôn ngàn sợi tơ vương
Rồi quay gót như chưa từng quen biết
Người dưng ạ ta lỡ yêu tha thiết
Chắc là mình còn kiếp trước nợ nhau
Chạm ánh nhìn như thương đã từ lâu
Nên đừng hẹn ở kiếp sau người nhỉ
Chữ thương chẳng có gì đâu xa xỉ
Ta thấy rằng vốn dĩ rất giản đơn
Được cùng nhau nhìn ngắm áng chiều buông
Bao cay đắng vui buồn đều san sẻ
Nếu ai hỏi sao giản đơn như thế
Ta bảo rằng chỉ có thể là yêu !
Ngọc Phương

