DUYÊN SẦU CAY

Xuân vừa đến mai đào e ấp nở
Nhưng nụ tình sao lỡ dở sầu cay
Hỏi có ai hiểu thấu nỗi đau này
Khi hẹn ước từ nay thành ảo mộng

Đêm vắng lặng cõi hồn nghe trống rỗng
Nhoẻn miệng cười với chiếc bóng riêng tôi
Dấu yêu xưa sắc hương nhạt phai rồi
Cạn chén đắng bờ môi hờn run rẩy

Khúc ly biệt nốt nhạc nhoè trang giấy
Ngày chớm tàn vùng vẫy giữa đơn côi
Cuộc đời ơi …sao chẳng vé khứ hồi
Để giông tố mãi trôi về biển cả!

Kim Nguyen

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *