VÔ TÌNH CHẠM PHẢI MẮT NHAU

Gặp làm gì khi khoảng cách mênh mông
Mình hai đứa vốn không hề đủ phận
Lời thương cũ đã giấu vào thinh lặng
Ngỡ dần phai khi mấy bận Đông tàn

Mùa nối mùa yêu dấu bỏ đi hoang
Nay bất chợt về khơi bao niềm nhớ
Nếu như biết ngày sau mình cách trở
Thì buổi đầu đừng trao gửi yêu thương

“Bởi chúng ta vốn dĩ khác con đường
Hoàn cảnh khác hai phương trời cũng khác
Vô tình biết rồi vô tình bước lạc
Và vô tình chạm phải mắt nhau thôi “

Ngọc Phương

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *