ANH QUÊN RỒI

Có lẽ anh quên rồi bởi thời gian
Trôi vô tình như lòng người hờ hững
Câu yêu thương anh nỡ nào quên lửng
Chẳng luyến lưu và giữ lại chút gì?

Để mình em ôm lấy những sầu bi
Gượng gạo sống giữa dòng đời bạc bẽo
Ôm nỗi đau cùng con tim khô héo
Theo từng ngày đối mặt với thời gian.

Anh quên rồi! Chỉ mình em nặng mang
Đêm trở giấc bóng hình ai hiện hữu
Đã biết anh quên không còn lưu giữ
Em nặng tình cứ ôm mãi không buông.

Rồi từng đêm nước mắt cứ trào tuôn
Thầm van vái anh bình yên hạnh phúc
Hãy nhớ đến em dù chỉ là một chút
Để lòng em nhẹ bớt nỗi sầu thương.
Nhưng anh quên rồi, chẳng còn chút vấn vương!

– Huỳnh Giao –

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *