GIẬN ANH

Advertisement
Giận anh tức nghẹn cả ngày đêm
Cái mặt khó ưa chắng muốn nhìn
Bao nhiêu tin nhắn không thèm đọc
Em chẳng trả lời em lặng im
*
Giận anh thế đó đáng đời chưa
Cho bỏ tật anh hay giả vờ
Làm như oan ức tội nghiệp lắm
Lỗi lầm chồng chất mặt bơ bơ
*
Em ghét vô cùng tính lăng nhăng
Với ai cũng muốn thả câu giăng
Gặp con gái đẹp cười híp mắt
Làm như thương lắm không ai bằng
*
Mỗi lần em hỏi lại chối phăng
Miệng như thoa mỡ : chỉ là bạn
Nói chuyện đùa vui thôi mà bé
Yêu em duy nhất ai sánh bằng
*
Lời anh dẫu có ngọt như đường
Em đã giận rồi đã hết thương
Đừng nghĩ em là con bé ngốc
Mà dối gạt hòai ghét thấu xương
*
Anh cứ đi đi tán người ta
Em quyết bỏ luôn không thứ tha
Đừng có nói thêm này nọ nữa
Em giận anh rồi đó thật mà
*
Thôi nhé anh về suy nghĩ xem
Tình yêu xuất phát từ trái tim
Đâu cứ phải lời ngon tiếng ngọt
Em chẳng cần đâu ! Em chẳng thèm
*
Phạt anh cái tội làm em giận
Thời gian sẽ là vô giới hạn
Bây giờ thì hãy cứ xa nhau
Nếu thật lòng yêu sẽ tính sau.
*
– Lê Thủy Trúc –
Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *