GỬI NGƯỜI TÌNH CŨ

Em bảo rằng đời vốn dĩ mênh mông
Là duyên phận nên chúng mình được gặp
Tay đã nắm xin giữ nhau thật chặt
Đừng buông lơi sẽ lạc mất anh à

Đến sau cùng thì cũng đã cách xa
Dù lòng vẫn chưa nhạt nhòa thương nhớ
Nhưng có lẽ vì ta không đủ nợ
Nên cuối đường không thể bước song hành

Chợt đêm này em lại nhớ về anh
Dù kỉ niệm đã đan thành kí ức
Sao nhắc đến nghe tim côi thổn thức
Mới biết rằng em còn rất yêu người !

Ngọc Phương

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *