NỬA YÊU THƯƠNG

Nên bây giờ gọi nhau nửa yêu thương
Nhưng hai đứa ở hai phương cách biệt
Có những lúc nhớ anh không tả xiết
Gom tình này em viết lại thành thơ

Dù biết rằng qua cái thuở mộng mơ
Nhưng trái tim không bao giờ có tuổi
Chẳng danh phận vẫn xem nhau tình cuối
Không nhạt nhòa dẫu nắng buổi hoàng hôn

Người có em lấp khoảng trống tâm hồn
Em có người xua cô đơn hiu quạnh
Ta yêu vậy mùa nối mùa mấy bận
Không gần bên nhưng cũng chẳng cách xa

Trong tim anh.. em như đã là nhà
Trong tim em… anh món quà vô giá !

– Ngọc Phương –

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *