LẠC ĐƯỜNG YÊU

Advertisement
Ta mất nhau rồi đã mất nhau
Chiều buông tím ngắt tái tê sầu
Lời yêu còn đó vương hơi thở
Vội vã xa rời biết ai đau
*
Từ đây chỉ gọi cố nhân thôi
Hoàng hôn rụng xuống rớt bên đời
Người như chim mãi đang bạt gió
Kẻ vẫn âm thầm với đơn côi
*
Ta còn chưa tỉnh giấc liêu trai
Thềm nghiêng chênh chếch bóng trăng gầy
Đàn ai lỡ nhịp ngân cung oán
Mới chợt hay rằng mộng đã phai
*
Bởi cõi nhân sinh vốn vô thường
Đành thôi đứt đoạn sợi tơ vương
Đến khi cách biệt ta chợt hiểu
Đâu cứ yêu nhau sẽ chung đường!
*
NgọcPhương
Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *